Mang bầu, cô vẫn phải đi "tiếp khách" lấy tiền nuôi thân và cả gã đàn ông kia nữa.
Mẹ con chị đã phải trải qua những năm tháng đau khổ, tuyệt vọng.
Ăn ngủ với nhau như vợ chồng, tiền chị làm ra, cả hai cùng chi tiêu chung, đến khi chị phát hiện mình chậm kinh, bảo với gã, gã giãy nảy mắng chị làm ăn tuềnh toàng: “đừng hòng bắt thằng này đổ vỏ”. Câu nói ấy của gã cứa vào lòng chị nỗi đắng cay không thể diễn tả.
Sống trên đời, ai chẳng ao ước có được cuộc sống hạnh phúc, đủ đầy, xum vầy. Thế nhưng, tạo hóa luôn bất công. Hạnh phúc lại như một chiếc chăn hẹp, người này mạnh tay kéo, buộc người kia phải co ro.
Hạnh phúc chồng vợ không mỉm cười với S, nhưng phúc phận dành tặng S một mầm non bé bỏng. Và với S - người đàn bà đi qua nhiều đau khổ, giông bão đó đã trọn vẹn hạnh phúc của một kiếp người.
Biết trước kết cục sau khi sinh đứa trẻ đó ra, chắc chắn không tránh khỏi sự nghi kị, dè bỉu, coi thường của thiên hạ. Biết chắc chắn đứa trẻ ấy sẽ không bao giờ được cha hay gia đình nhà nội thừa nhận.
Nó bất hạnh khi không được mang họ cha nhưng Lữ Thị S không muốn vứt bỏ khi nó chưa kịp nhìn thấy ánh nắng mặt trời. Một mình vật lộn với những ngày tháng bụng mang dạ chửa không có người thân chăm sóc.
Mang thai tháng thứ 3 vẫn phải đi tiếp khách làng chơi, lấy tiền nuôi thân và nuôi gã đàn ông S trót yêu đến cuồng dại. S đã trải qua những ngày tháng khốn cùng và tủi cực như thế.
Nhưng có lẽ, những kí ức vụn ấy đã lùi vào quá vãng, và giờ đây, chị đã có cuộc sống yên ổn bên giọt máu chị quyết giữ đến cùng này.
Bụng mang bầu vẫn phải đắng cay đi làm gái
Chị lẩm nhẩm trong họng, lắc đầu loay hoay tìm câu giải đáp. Chị không hiểu điều gì ở gã đàn ông ấy khiến chị si mê nhiều đến thế.
Ngỡ tưởng cái kiểu nói chuyện hài hước, dí dỏm, luôn chọc cười mọi người của gã chỉ có các cô gái đang tuổi lớn tầm 17,18 mới đắm mê, hóa ra cũng chẳng chừa người con gái 28, dạn dĩ so với tuổi, và lớn lên quen với khô cằn, nứt nẻ như mảnh đất xứ Quỳ Châu nghèo nơi xứ Nghệ ấy.
Rời bỏ mảnh đất Quỳ Châu, Nghệ An, ra Hà Nội tìm việc làm với mong mỏi thoát khỏi quy luật làm ruộng - lấy chồng - sinh con giống như đám bạn cùng lứa, lơ ngơ nơi xứ lạ, sống tạm bợ trong dãy nhà cũ kĩ dành cho dân lao động, ấm ớ thế nào S quen gã lái taxi quê Nam Định.
Được cái gã lười lao động, chỉ thích ngủ nướng và đánh bạc, thành thử làm chẳng đủ ăn. Cùng cảnh xa nhà, thi thoảng trò chuyện với nhau, lại được đôi ba hành động quan tâm của hắn, cùng cái khiếu nói chuyện hoạt náo như tép nhảy, S và gã gá vào nhau sống nơi phồn hoa thành thị.
Tính S rõ ràng, đã yêu rồi thì say như điếu đổ. Trong khi chưa kiếm được việc làm, gã xui S kinh doanh “vốn tự có”. Mới đầu nghe gã nói, S ngớ người, phân bua “nhà em nghèo thế, làm gì có vốn liếng gì mà đòi huy động vốn để kinh doanh”.
Gã cười ngất trong khi cái mặt S nghệt ra đến tội nghiệp. Biết rõ đằng sau kiểu “chơi chữ” của gã, chị giãy nảy phản đối, nhưng chẳng hiểu gã cho chị ăn bùa mê thuốc lú gì, chị phục tùng hắn vô điều kiện.
Từ ngày chị đi làm gái, hắn vốn đã lười lao động lại càng lười hơn. Gã đón đưa chị tới “điểm hẹn” để “giao dịch” với khách hàng khiến mấy chị em “đồng nghiệp” nức nở khen chị ăn nên làm ra, chơi sang, đi hẳn taxi đi làm. S giấu nhẹm chuyện tình nhân chở mình đi làm gái. Nỗi nhục nhã, ê chề ấy thiên hạ biết, thiên hạ cười cho thối mũi.
Ăn ngủ với nhau như vợ chồng, tiền chị làm ra, cả hai cùng chi tiêu chung, đến khi chị phát hiện mình chậm kinh, bảo với gã, gã giãy nảy mắng chị làm ăn tuềnh toàng: “đừng hòng bắt thằng này đổ vỏ”. Câu nói ấy của gã cứa vào lòng chị nỗi đắng cay không thể diễn tả.
Khi biết đích xác chị đang mang bầu, giọt máu ấy là của gã. Trái với phản ứng bình thường của kẻ được làm cha, gã đùng đùng nổi giận. Gã ném cho chị 500 ngàn và bảo chị tự đi giải quyết hậu quả.
Hắn không muốn đứa trẻ ấy chào đời. Bất kể chị van xin, cầu khẩn tha thiết được giữ lại đứa bé, gã lạnh lùng bỏ vào chiếu bạc trong tiếng í ới sát phạt của đám bạn mê đỏ đen.
Ngày hôm sau tỉnh giấc, không thấy gã trong nhà, người ta bảo bắt gặp gã khoác ba lô đi từ lúc tờ mờ sáng. Bất giác đưa tay lên bụng, đôi mắt chị sũng nước.
Một mình bơ vơ nơi xa lạ, không còn một đồng một cắc trong tay, để duy trì sự sống, Lữ Thị S tiếp tục đi làm gái, tiếp tục sống bằng cái nghề nhục nhằn, tủi phận, bị xã hội rẻ rúng này.
Đối với S, những ngày tháng tăm tối đó tưởng như đẩy chị xuống bùn đen vĩnh viễn. Chị nghĩ tới giải pháp của gã tình nhân trước khi ra đi và món tiền “ân huệ” gã ban cho mẹ con chị.
Nhưng đứa trẻ nào có tội tình gì. Tại sao phải tước đoạt quyền sống của nó? Nhưng nếu sinh nó ra, lấy gì để nuôi con? Cuộc sống sau này của hai mẹ con sẽ ra sao? S không thể trở về quê hương, mảnh đất nghèo ngày đêm chị đau đáu.
[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].