Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu - Diễn đàn Eva, kinh nghiệm hay cho phụ nữ
Góp ý cho diễn đàn Eva.vn
  #1   Ban this user!
Củ 30-10-2013 , 10:50 AM
Tập bò

Thành viên thứ: 280805
Tham gia ngày: 31.01.2013
Bài gửi: 199
Điểm: 252
Mặc định Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu ám ảnh ngay từ têntruyeenh.
" Cô đã từng nửa đêm nằm mơ, mơ thấy anh có bạn gái. Đó là một cô gái xinh đẹp, thùy mị, biết quan tâm chăm sóc anh, gia cảnh cô gái ấy cũng rất tốt, so với cô đều ưu tú hơn về mọi mặt. Cô thấy hai người họ đi dạo trên đường, thấy anh dịu dàng với cô gái ấy như đã từng dịu dàng với mình.
Giật mình tỉnh dậy, hóa ra chỉ có mình cô giữa căn phòng trống trải. Còn có thể thế nào đây? Mình vốn đã chẳng còn là gì với anh ấy nữa rồi, dù anh ấy có kết hôn cũng không tới lượt mình quan tâm."
Dường như trong mỗi trái tim của người con gái đều chứa đựng một bóng hình, dù nhiều năm đã qua cũng khó xóa nhòa. Có lẽ bởi sự đồng cảm mà khi đọc từng chương truyện mà trái tim tôi không ngừng thổn thức, không ngừng muốn ngược thời gian...

*************
CHƯƠNG I: CHÚNG TA CỦA SAU NÀY

Nếu như có một ngày, cái tên mà bạn chôn giấu kĩ dưới đáy lòng cứ bị bạn bè nhắc tới liên hồi, khiến nó lại một lần nữa bước vào cuộc sống của bạn, bạn sẽ hy vọng chủ nhân cái tên ấy sống hạnh phúc hay sẽ cầu mong anh ấy bất hạnh? Nếu là tôi, tôi rất muốn anh không vui vẻ bằng mình. Anh rời khỏi tôi sẽ bất hạnh, còn tôi rời khỏi anh sẽ hạnh phúc, cho dù điều đó chẳng qua chỉ là để tự lừa mình dối người.

1.
Vương Y Bối thật sự không ngờ khi vừa từ Mạc Xuyên trở lại quê nhà Yên Xuyên lại được nghênh đón bởi câu cửa miệng “không hợp thời tiết” của bác sĩ. Cô nhớ rõ mùa hè Yên Xuyên không quá khô nóng như vậy, nhưng khi cô vừa xuống máy bay, bủa vây lấy cô không chỉ có mùi vị cố hương quen thuộc mà còn có cả cái khí trời hanh khô khó chịu. Cô cứ ngỡ thời tiết nơi đây cũng như Mạc Xuyên, vẫn luôn ôn hòa, mát mẻ giống như vòng tay người yêu, không quá nóng, không quá lạnh. Nhưng thực ra là cô đã quên mất rồi, quên mất Yên Xuyên của mùa hạ rất khô và rất nóng. Yên Xuyên xa lạ này khiến cô đứng lặng ở sân bay thật lâu.
Thế là cô đã trở về, về với thành phố thân thuộc mà xa xôi.
Kéo va li hành lý, Vương Y Bối một mình đi tìm nơi ở công ty đã sắp xếp. Khoảnh khắc ngồi vào taxi, cô chợt cảm thấy, hóa ra mình đã thay đổi, đã dám sống một mình ở một thành phố xa lạ, không còn lo sợ bản thân không thể ứng phó hay không thể sống tốt nữa, mà đã có thể mỉm cười vui vẻ tiếp nhận tất cả mọi thứ.
Cô tìm rất lâu mới gặp được người phụ trách tiếp đón mình. Ban đầu cô vốn định đi tàu hỏa, nhưng sau đó lại đổi thành máy bay, xuống máy bay rồi cô mới thông báo cho đối phương. Cứ chậm trễ như vậy nên mãi tới chiều cô mới sắp xếp xong hành lí, tranh thủ nằm nghỉ một lát.
Tỉnh dậy đã là chiều tối. Cảm thấy quá nóng, Vương Y Bối liền mở điều hòa. Thế nhưng ngay sau đó cô lại được một cơn đau bụng dữ dội tới thăm hỏi, cô vội vàng đi tới phòng y tế. Truyền xong một bình nước biển, Y Bối mang theo gương mặt tái nhợt, mệt mỏi lết về căn hộ.
Nghỉ ngơi một lúc, cô gọi điện cho mẹ, không nói mình bị ốm mà chỉ đơn giản báo với mẹ chuyện cô đã về Yên Xuyên. Ở đầu dây bên kia, mẹ không còn lảm nhảm than phiền như trước đây nữa, chỉ thấp giọng nói với vẻ lo lắng. Biết cô trở lại Yên Xuyên, mẹ rất vui, liên tục nói “rất tốt, rất tốt...”.
Đặt di động sang một bên, Vương Y Bối lại nằm vật ra giường, trùm chăn kín mít.
Thật không ngờ có ngày mình lại trở về đây... Trở về với thành phố đã ôm ấp những năm tháng thanh xuân tràn ngập nụ cười và nước mắt của cô, thành phố đã ghi lại bao nhiêu kỉ niệm in sâu trong tâm trí cô, vĩnh viễn không bị phai mờ.
Lần này, Vương Y Bối ngủ rất ngon, chẳng quan tâm tới thời gian, cô chỉ cần ngủ thoải mái một giấc là được.
Nhưng đến nửa đêm, đột nhiên di động đổ chuông.
Số điện thoại hiện tại của cô vẫn là số dùng khi ở Mạc Xuyên, vừa mới về đây nên cô còn chưa kịp đổi. Cô vốn đã có ý định tới Yên Xuyên sẽ lập tức thay số, bằng không mỗi lần nhận điện sẽ chịu phí cao ngất trời.
Vương Y Bối mò mẫm lấy điện thoại từ dưới gối, không buồn nghĩ tới vấn đề phí cuộc gọi, lập tức ấn nút nghe, ngay cả người gọi là ai cô cũng không kịp nhìn.
“Khuya như vậy còn chưa ngủ à?” Giọng nói quen thuộc vang lên. Vương Y Bối vẫn còn chìm trong mơ màng, day day trán mới tỉnh táo được một chút.
Bên kia, đối phương lại tiếp tục nói: “Này, hai hôm trước họp lớp sao cậu không đi?”.
Bấy giờ Vương Y Bối mới xác định được người đang nói là cô bạn thân nhất hồi cấp ba – Lương Nguyệt. Cô chống tay ngồi dậy, rồi bật đèn ngủ đầu giường: “Họp lớp?”.
Cái giọng ù ù cạc cạc của Vương Y Bối cũng khiến Lương Nguyệt phải ngơ ngác: “Cậu không nhận được à? Tớ gửi tin nhắn vào QQ của cậu rồi mà? Cậu không đi, tớ còn tưởng cậu…”. Nói đến đây, Lương Nguyệt đột nhiên im bặt.
Vương Y Bối cũng không muốn hỏi tiếp Lương Nguyệt định nói đến việc gì, và có liên quan đến ai. Có lẽ chính bản thân cô cũng hiểu rõ, chỉ là không muốn phải nghe từ miệng người khác nói ra mà thôi.
“QQ hả? Tớ bỏ lâu rồi nên không biết.” Vương Y Bối nói đều là sự thật. Cô cuộn tròn trên giường, cảm thấy vô cùng may mắn vì đã không thấy thông báo ấy, nhờ thế mà không cần suy nghĩ xem có nên đi họp lớp hay không. Trường cấp ba thường xuyên phân lại lớp qua từng năm, thế nên mỗi khi họp lớp không phải chỉ có một lớp riêng lẻ, mà thường mời cả bạn bè của một hai lớp quen biết tới dự.
Lương Nguyệt im lặng một hồi, thật không ngờ lại thành ra như vậy, Vương Y Bối mê mệt QQ một thời mà cũng có ngày không chơi QQ, không dùng số QQ.
“Vậy à, tớ cứ tưởng... À, Vỏ Sò (1), nếu, tớ nói là nếu…”
(1) Chữ Bối trong tên Vương Y Bối có nghĩa là con ốc/con sò.
Lâu lắm rồi không có ai gọi biệt danh của mình thân thiết như vậy, Vương Y Bối không kìm được mà khẽ mỉm cười: “Nói đi, cậu học được kiểu ấp a ấp úng như thế từ khi nào vậy hả?”.
“Nếu Trần Tử Hàn có bạn gái, cậu sẽ thế nào?”
Vương Y Bối sững người một lúc. Nếu anh có bạn gái thì sao đây? Vấn đề này, cô đã tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần, nếu một ngày anh có bạn gái, cô nên làm thế nào? Có nên tiếp tục giữ hình bóng anh trong lòng không? Hay nên gạt anh ra để tiếp tục sống cuộc sống tạm bợ? Vốn dĩ không hề có đáp án! Bất kể anh ra sao cũng không liên quan đến cô nữa rồi, bọn họ đã chia tay lâu như vậy, sớm đã không còn dây dưa gì nữa.
Cô đã từng trải qua đủ kiểu đủ loại thăm dò của bạn bè, người thân, nhưng kết quả vẫn cứ là người ấy...[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].



Được cảm ơn 22 lần tại 16 bài viết.
 
                    
  #2   Ban this user!
Củ 30-10-2013 , 10:52 AM
Tập bò

Thành viên thứ: 280805
Tham gia ngày: 31.01.2013
Bài gửi: 199
Điểm: 252
Mặc định

Cô thầm thở dài trong lòng, trên mặt vẫn cố gắng nở nụ cười. Nhưng đâu có ai ở bên cạnh chứ, cô giả vờ làm gì?
“Còn thế nào được nữa, đương nhiên là chúc phúc anh ấy rồi!”
Cô nhẹ nhàng nói liền một hơi, giọng điệu bình thản đến mức chính cô cũng tin rằng mình thật sự sẽ không sao, thật sự có thể chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu.
Cô đã từng nửa đêm nằm mơ, mơ thấy anh có bạn gái. Đó là một cô gái xinh đẹp, thùy mị, biết quan tâm chăm sóc anh, gia cảnh cô gái ấy cũng rất tốt, ưu tú hơn cô về tất cả mọi mặt. Cô thấy hai người họ đi dạo trên đường, thấy anh dịu dàng với cô gái ấy như đã từng dịu dàng với mình.
Giật mình tỉnh dậy, hóa ra chỉ có mình cô giữa căn phòng trống trải. Còn có thể thế nào đây? Mình vốn đã chẳng còn là gì với anh ấy nữa rồi, dù anh ấy có kết hôn cũng không tới lượt mình quan tâm.
“Lúc ấy tớ cứ tưởng các cậu sẽ... Thôi quên đi, không nói đến chuyện này nữa. Họp lớp cậu bỏ lỡ cũng chẳng sao, nhưng đám cưới của tớ cậu nhất định không được bỏ lỡ đâu nhé?”
“Cậu sắp kết hôn rồi à?”
“Ừ, lúc ấy nhất định phải đến tham dự đấy nhé!”
Hai người tiếp tục hàn huyên những chuyện vui thời đi học, hỏi thăm tình hình công việc hiện tại của một vài bạn học cũ. Vương Y Bối nhiều lần muốn hỏi có thật Trần Tử Hàn đã có bạn gái rồi hay không, nhưng mãi vẫn không mở miệng được. Cô sợ làm vậy sẽ chứng tỏ mình quá cố chấp, dù trong lòng cô đã biết, Lương Nguyệt thăm dò cô như thế thì chắc chắn đó là sự thật.
Vậy thì mình cũng nên dập tắt hi vọng đi thôi.
Cũng phải, cô và anh đã cắt đứt liên lạc bao nhiêu năm nay, anh có bạn gái cũng là chuyện hết sức bình thường, thậm chí anh kết hôn cũng chẳng có gì lạ.
Người sai là chính là bản thân cô, cô cứ tha thiết níu kéo đoạn hồi ức ấy, không muốn để nó trôi vào dĩ vãng. Nhưng cô lại không biết rằng, người khóa cô trong mớ tình cảm ấy không phải ai khác mà chính là bản thân cô, cô không chịu đi ra, cứ tự khiến mình mắc vào tấm lưới tình kia.
Vương Y Bối nhận lời tham dự đám cưới của Lương Nguyệt. Các bạn học của cô hơn nửa đều đã kết hôn, sinh con cả rồi, đến tuổi này kết hôn cũng là chuyện bình thường. Lương Nguyệt dặn đi dặn lại cô không được đến muộn.
Buôn chuyện với Lương Nguyệt xong cũng đã hơn mười hai giờ, Vương Y Bối không còn thấy buồn ngủ nữa. Cô xuống giường, xỏ dép lê, chậm chạp đi tới máy đun nước. Cứ nửa đêm đang ngủ mà tỉnh giấc là y như rằng cô sẽ bị đau họng. Trước kia còn ở Mạc Xuyên, cô thường chuẩn bị một bình sữa phòng lúc tỉnh giấc thì uống, hôm nay mới về Yên Xuyên, chưa kịp đi siêu thị nên đành phải uống nước sôi.
Cô kéo ghế ra ngồi đối diện trước máy đun nước, bất động nghe tiếng nước reo trong màn đêm yên tĩnh, âm thanh kêu “o, o” như tiếng ngáy của loài động vật nhỏ nào đấy đang ngủ rất say, rất thoải mái.
Vương Y Bối chống cằm, ngồi đợi đèn báo chuyển sang chế độ ủ ấm.
Cô lấy di động ra, trong máy vẫn còn lưu rất nhiều tiểu thuyết. Đọc truyện là sở thích hồi học cấp ba của cô, dù đã đọc hết nhưng nếu thích cô vẫn sẽ lưu lại. Mấy năm nay, cô nhiều lần thay điện thoại mới, làm mất khá nhiều tiểu thuyết hay. Lục tìm một hồi, cuối cùng cô cũng thấy thư mục lưu trữ, khi ngón tay lướt qua tên truyện Hóa ra anh vẫn ở đây, cô bỗng dừng lại.
Còn nhớ ngày ấy khi đọc bộ tiểu thuyết này, cô đã bị câu chuyện của nữ phụ làm cho cảm động đến mức bật khóc. Lúc đó, hình như cô và Trần Tử Hàn vừa cãi nhau vì một việc cỏn con nào đó. Ngày nào cô cũng tốn hai đồng để tải một bộ tiểu thuyết, đọc chưa đến hai ngày đã hết. Trần Tử Hàn vừa trách cô lãng phí, tốn tiền đọc mấy cuốn tiểu thuyết vô bổ đầu độc tư tưởng của nữ sinh, vừa nói cô cứ như vậy sẽ làm ảnh hưởng tới học tập. Thế là hai người liền cãi nhau.
Khóc nức nở một hồi, cô chủ động đi tìm Trần Tử Hàn giảng hòa, hứa sẽ hạn chế đọc tiểu thuyết, đồng thời lên lớp sẽ chăm chú nghe giảng.
Kí ức, cứ hễ ta nhìn thấy vật gì quen thuộc là lại ào ạt ùa về trong vô thức...
Khi còn ở Mạc Xuyên, đồng nghiệp của cô mua một tiểu thuyết mới của Tân Di Ổ, tựa là Hóa ra. Cô lật giở vài trang, nhìn thấy tên những nhân vật quen thuộc thì vô cùng tò mò. Đâu phải truyện mới chứ? Đồng nghiệp cũng ngạc nhiên, cuối cùng mới biết đây là phiên bản mới của Hóa ra anh vẫn ở đây, nội dung vẫn là câu chuyện cũ.
Nhưng mà Vương Y Bối biết rõ đã không còn là cùng một chuyện nữa rồi. Dù cho tên vẫn vậy, nhưng ám ảnh cô nhất, khiến cô cảm động nhất, chỉ có Hóa ra anh vẫn ở đây. Còn hôm nay, hóa ra vẫn như xưa, nhưng đã không còn anh vẫn ở đây nữa rồi.
Vương Y Bối cất di động đi, đèn báo trên máy đun nước đã chuyển từ xanh sang đỏ.
Cô đứng dậy, rót nửa cốc nước sôi, hơi nước màu trắng chậm rãi bay lên.
Cô nhìn cốc nước, không hiểu tại sao lại không thấy muốn uống. Cô biết, hóa ra thực sự không còn là hóa ra nữa.[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].



Được cảm ơn 22 lần tại 16 bài viết.
 
                    
  #3   Ban this user!
Củ 15-11-2013 , 06:09 PM
Sơ sinh

Thành viên thứ: 316714
Tham gia ngày: 15.11.2013
Bài gửi: 19
Điểm: 47
Mặc định

, chuyện buồn bạn ạ, 1 ai đó đang cùng hoàn cảnh của cô gái trong câu chuyện sẽ hiểu được hết tâm trạng của cô gái đó[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].



Được cảm ơn 0 lần tại 0 bài viết.
 
                    
Trả lời Gởi Ðề Tài Mới
Trở lại   Diễn đàn Eva, kinh nghiệm hay cho phụ nữ > Đời sống > Thế giới giải trí > Văn xuôi - Truyện ngắn
Xem Thống Kê Mới Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu
Nhận diện thương hiệu
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài
Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn được quyền gửi bài
Bạn được quyền gửi trả lời
Bạn được quyền gửi kèm file
Bạn được quyền sửa bài
vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Mở
Pingbacks are Mở
Refbacks are Mở
Truy cập nhanh

Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:20 AM.

Powered by: vBulletin v3.7.1 Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Content Relevant URLs by vBSEO 3.5.0 RC3 ©2010, Crawlability, Inc.
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios