Continue…
- Cô! – vào ngay phòng làm việc của tôi. Vừa nói gã vừa dùng ngón trỏ chỉ thẳng vào mặt tôi như thể tôi không có một cái tên riêng để phân biệt với người khác.
Hôm nay bắt đầu một ngày làm việc thế nào đây? Tôi hoang mang lo sợ cho kiếp nhân viên bần cùng của mình vô cùng Tôi đã không dám mặc cái váy mới này đi làm mà mẹ tôi cứ nài nỉ, ỉ ôi rồi kích bác. Giờ thì xảy ra chuyện thật rồi.
Điều gì đang đợi tôi ở phía trước tôi cũng không biết nữa. Tôi mở cửa bước vào:
- Thưa sếp, sếp gọi em có việc gì ạ?
- Chẳng có việc gì cả. – gã tỉnh bơ, cái vẻ mặt của gã phải nói thế nào cho phải nhỉ: trắng trợn, trơ trẽn một cách trơn tru.
- Em vừa nghe sếp gọi mà. Có lẽ nào…
Cái giọng hào sảng của gã cắt ngang giọng tôi:
- Chẳng nhẽ cứ có việc gì thì tôi mới được gọi cô vào?
- Đương nhiên rồi. Tôi hùng hồn tuyên bố, dứt câu cũng vừa kịp nhận ra: mình lại ngu rồi.
Gã nhìn tôi từ đầu đến chân và dừng lại ở phía dưới rất lâu. Tôi nhìn lại gã, lòng đầy căm hận và cay cú. Hôm nay tôi mặc cái váy bó sát còn mười phân nữa vải mới chấm tới đầu gối. Nhưng tôi đảm bảo là nó rất đứng đắn và lịch sự. Còn gã, gã đĩ thõa và đốn mạt hơn những gì tôi tưởng tượng. Gã không thèm ngẩng lên nhìn mặt tôi mà nói:
- Không thể ngắn hơn sao? Ngắn hơn thì chắc là rất ổn đấy. Bây giờ không ai có nhiều thời gian để tìm hiểu đâu. Càng ngắn càng tốt, giúp người ta thấy luôn được điểm quan trọng.
Thề có chúa và gã trong căn phòng này là hai đối tượng đang nhìn thấy mặt tôi đỏ bừng lên. Tôi muốn thu lại hai quả cà chua trên mặt mà nó cứ càng ngày càng phát tán.
- Tại sao không nói gì? – gã hối thúc tôi đầy ẩn ý.
Hắn muốn gì ở tôi đây? Chẳng phải xung quanh gã là hàng đống những em chân dài xinh tươi sao? Bây giờ hắn còn định để mắt tới tôi à. Tôi cuốn hút vậy ư? Ha ha.=))
- Trả lời đi – hắn đã không thể chờ lâu hơn được nữa và gắt lên với tôi.
Tôi giật mình hoảng sợ, cơn vui mừng đang lên đến đỉnh điểm thì bị cắt phựt. Tôi bẽn lẽn không dám nói dối:
- Em không quen mặc váy ngắn ạ. Như thế này đối với em cũng là ngắn lắm rồi.
- Cô đi…i…iên à.
Cái từ điên của gã ngân dài tới hàng ki lô mét làm tôi thực sự cảm thấy mình bị mất phương hướng. Không những thế hai con mắt lả lướt của gã còn nhìn thẳng vào mắt tôi ra chiều ngạc nhiên lắm. Gã không nên phản ứng dữ dội khi thấy tôi đứng đắn thế chứ.
- Tôi đang nói cái tập bản thảo cho chương trình sắp tới của công ty mà cô viết ấy. Cô không thể viết nó ngắn hơn được à? Gã báng bổ vào mặt tôi. Trên tay gã giơ lên tập bản thảo mà tôi sửa lại từ mấy hôm trước và dâng lên gã ngày hôm qua.
Than ôi, hỡi ôi, ối rời ơi… tôi muốn tìm một cái kẽ nứt nào đó trong căn phòng này để chui xuống ngay lập tức cho bớt xấu hổ và nhục nhã. Độn thổ…độn thổ là hai từ duy nhất tôi có thể nghĩ được lúc này.
Cuối cùng thì tôi cũng có thể lấy hết dũng khí mở miệng để có thể nhanh chóng thoát khỏi đây:
- Vâng. Em sẽ sửa lại cho ngắn gọn hơn.
- Hãy làm như thế đi. Bây giờ thì cô có thể ra ngoài được rồi đấy.
Chỉ chờ có thế tôi phi ra ngoài. Bất ngờ gã gọi giật lại:
- Này!
- Dạ!
- Quả là ngắn thì rất ổn. Gã không quên ném cho tôi một nụ cười ma mị, con mắt đi thõa nháy một cái rất chuyên nghiệp và…cuốn hút. Tôi không dám nghĩ hắn đang nói về cái gì nữa vì quả thực tôi hơi bị đen tối một tí.
Hết một ngày làm việc tôi trở về nhà với một cõi lòng đầy tâm trạng: bồn chồn, thấp thỏm, nôn nao...nói chung là phức tạp và hỗn tạp. 9h tối tôi cất công lên mạng để ngâm cứu tất cả những thủ pháp nghệ thuật có thể giúp ích cho tôi trong công cuộc trả thù gã Quái Thai. Sau một hồi mày mò và dày công tìm kiếm tôi đã chững lại ở một kế sách phải nói là tuyệt vời ấn tượng và hoàn hảo. một tiếng sau, tôi đã nghiên cứu xong. Giờ đây, tôi có thể cảm nhận được niềm vui đang lan tỏa khắp tâm hồn. Bất giác, tôi bật ra thành tiếng (với một bộ mặt hết sức nham nhở; à không, là nham hiểm mới đúng): SẾP CỦA TÔI – TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ CẶP BỒ VỚI ÔNG.
[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].