Có những lúc bên cạnh mình có rất nhiều ng nhưng cảm giác thật cô dơn.Ngồi giữa đám đông cười thật lớn mà thấy trống rỗng,vô vị.Có lúc muốn khóc thật to,khóc cho trôi hết nhưngtx mệt mỏi,những bất hạnh trong cuộc sống.Có lúc muốn quên đi ngày mai sẽ như thế nào.
Một ngày tỉnh giấc,mở mắt ra là phải lo toan,tính toán.Bạn bè bảo,phụ nữ,an phận thôi,bon chen làm gì,lúc nào cũng phải nghĩ cách kiếm tiền.Uh,chỉ biết cười trừ cùng chúng nó.Chúng nó đâu phải mình.Đâu phải lo lắng về những món nợ,đâu phải gồng mình mà lo tính cho tương lai của con cái...Khi chúng nó hết tiền tiêu thì về bảo chồng và roạt,,,đã có chồng chu cấp.Con cái ốm đau,học hành thì "bố nó ơi..."1 tiếng là coi như gánh nặng chia đôi...
Thôi thì tự an ủi,mỗi ng 1 số phận.Lúc vui,lúc cười,lúc ăn nên làm ra thì ai cũng biết,ai cũng khen nhưng có lúc lặng lẽ,vất vả 1 mình thì chỉ bản thân chịu đựng.Chia sẻ với ai được,bạn bè,ai cũng có nỗi lo của riêng mình,chúng chạy đến mình chỉ để giảm bớt stress rồi tiếp tục chống chọi với cuộc sống chứ làm sao giúp đỡ nổi mình.Sự giúp đỡ,san sẻ của bạn bè,có tốt mấy cũng chỉ ở mức vài chục triệu.Với mình,sự san sẻ đó chỉ như muối bỏ biển,hiểu vậy nên thôi,cũng chẳng dám nói với ai.
Cả ngày đi làm,cũng ko phải vất vả j vì có pahir làm nặng nhọc j đâu nhưng lo tính nhiều,tính sao để có thu nhập cho nhân viên,có khi lo cho nhân viên còn hơn cả bản thân mình...
Một bờ vai để tựa,1 cái nắm tay để mình yên tâm rằng mình ko hề cô độc...Ôi,xa vời lắm.[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
Đây thây, lên đây bán than lúc nào chả có người mua. Có việc gì ấm ức, bị dòng đời nó xô đẩy va đập vào đâu báo cáo anh nghe anh tư vấn cho, sao phải xoắn, you're not alone [RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
29 mùa khoai lang chưa cùng ai này nọ, 29 mùa khoai sọ chưa lọ mọ nắm tay cô nào Hơ hơ mình ngây thơ trong trắng quá.
Đây thây, lên đây bán than lúc nào chả có người mua. Có việc gì ấm ức, bị dòng đời nó xô đẩy va đập vào đâu báo cáo anh nghe anh tư vấn cho, sao phải xoắn, you're not alone
Bạn còn trẻ,chưa có gia đình,chưa có vướng bận,chưa có ràng buộc,chưa phải gồng mình làm việc vì người khác...Sẽ khó mà hiểu đc tâm trạng của tôi.[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
có gd cũng phiền não wa nhể.đúng là làm phụ nữ cực thật lấy chồng cũng có sung sướng gì còn gặp người chồn ko bít lo lắng thì coi như xong..haizz[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
Bạn còn trẻ,chưa có gia đình,chưa có vướng bận,chưa có ràng buộc,chưa phải gồng mình làm việc vì người khác...Sẽ khó mà hiểu đc tâm trạng của tôi.
hình như lại 1 con nai bị anh Elber bắn trúng
vừa mới đọc bài của anh Elber bên Giới tính xong, cười lăn lê bò toài
Trích:
Sự giúp đỡ,san sẻ của bạn bè,có tốt mấy cũng chỉ ở mức vài chục triệu.Với mình,sự san sẻ đó chỉ như muối bỏ biển,hiểu vậy nên thôi,cũng chẳng dám nói với ai.
hây da... em thì k rõ hoàn cảnh chị như nào, nhưng có thể lờ mờ đoán ra. nhưng em đọc đến đây... em cứ thấy kiểu như chị k coi trọng bạn bè kiểu gì ý [RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
♥ Promise me , when you see a white rose, you'll think of me.
I love you so. Never let go I will be your ghost of a rose ♥
Có những lúc bên cạnh mình có rất nhiều ng nhưng cảm giác thật cô dơn.Ngồi giữa đám đông cười thật lớn mà thấy trống rỗng,vô vị.Có lúc muốn khóc thật to,khóc cho trôi hết nhưngtx mệt mỏi,những bất hạnh trong cuộc sống.Có lúc muốn quên đi ngày mai sẽ như thế nào.
Một ngày tỉnh giấc,mở mắt ra là phải lo toan,tính toán.Bạn bè bảo,phụ nữ,an phận thôi,bon chen làm gì,lúc nào cũng phải nghĩ cách kiếm tiền.Uh,chỉ biết cười trừ cùng chúng nó.Chúng nó đâu phải mình.Đâu phải lo lắng về những món nợ,đâu phải gồng mình mà lo tính cho tương lai của con cái...Khi chúng nó hết tiền tiêu thì về bảo chồng và roạt,,,đã có chồng chu cấp.Con cái ốm đau,học hành thì "bố nó ơi..."1 tiếng là coi như gánh nặng chia đôi...
Thôi thì tự an ủi,mỗi ng 1 số phận.Lúc vui,lúc cười,lúc ăn nên làm ra thì ai cũng biết,ai cũng khen nhưng có lúc lặng lẽ,vất vả 1 mình thì chỉ bản thân chịu đựng.Chia sẻ với ai được,bạn bè,ai cũng có nỗi lo của riêng mình,chúng chạy đến mình chỉ để giảm bớt stress rồi tiếp tục chống chọi với cuộc sống chứ làm sao giúp đỡ nổi mình.Sự giúp đỡ,san sẻ của bạn bè,có tốt mấy cũng chỉ ở mức vài chục triệu.Với mình,sự san sẻ đó chỉ như muối bỏ biển,hiểu vậy nên thôi,cũng chẳng dám nói với ai.
Cả ngày đi làm,cũng ko phải vất vả j vì có pahir làm nặng nhọc j đâu nhưng lo tính nhiều,tính sao để có thu nhập cho nhân viên,có khi lo cho nhân viên còn hơn cả bản thân mình...
Một bờ vai để tựa,1 cái nắm tay để mình yên tâm rằng mình ko hề cô độc...Ôi,xa vời lắm.
Đúng là phụ nữ mà biết an phận thì nhàn chứ cái gì cũng ôm vào (có thể do những nguyên nhân khách quan mà bước vào rồi ko thể bỏ mặ hay phó thác) thì mệt mỏi căng thẳng lắm, chuyện gia đình đã vậy, công việc áp lực cũng đâu có kém nhất là vai trò quản lý nữa...thời buổi làm ăn khó khăn này...hầu hết ai kinh doanh cũng có lúc rồi sẽ nản...Tôi cũng vậy, bây giờ đã thấy nản muốn buông, thu hồi vốn chứ bung ra cũng chỉ "giở vai cho giời xem lưng" mệt lắm, hầu mấy ông lớn Ngân Hàng hết...nếu thấy quay cuồng quá thì hãy nghỉ ngơi đi du lịch một time đi bạn ah.[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
Tuổi đời vừa đúng 30,Không đẹp người cũng dễ coi
Độc thân vui tính tròn ba năm lính,Chưa lần có bạn tâm tình
Từ ngày rời áo thư sinh,Sa trường lừng tiếng chiến binh
Thề không gian dối mười huy chương thôi,Có sao nói vậy người ơi!
Bạn còn trẻ,chưa có gia đình,chưa có vướng bận,chưa có ràng buộc,chưa phải gồng mình làm việc vì người khác...Sẽ khó mà hiểu đc tâm trạng của tôi.
Mình vì mọi người nhưng mọi người thường xem mình như người mọi
Không ai giúp mình vươn lên tốt= chính mình....
Cần "sự quan tâm" có lẽ "nó" đến từ những người bạn bạn cho là tốt sẽ khiến bạn tự tin hơn mà sống tốt hơn(điều đó có thể là ko hề thiếu trên Eva này)
"Cuộc sống thường chẳng cho những gì ta mong đợi,
Mà phải dấn thân vào mới tạo dựng được thành công..."
Good Luck[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
......................................."Điều ước giản đơn"............................................
Nhưng không hề đơn giản như là đang giỡn,giữa cuộc đời vốn không hề giản đơn
hây da... em thì k rõ hoàn cảnh chị như nào, nhưng có thể lờ mờ đoán ra. nhưng em đọc đến đây... em cứ thấy kiểu như chị k coi trọng bạn bè kiểu gì ý
...cũng khg hẳn như vậy em ah, có khi bạn bè đầy ra đấy nhưng nỗi lòng cũng khó giãy bày lắm...đâu phải bạn nào mình cũng tâm sự được?[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
Yêu thì làm gì có kinh nghiệm? Với tôi, đến với cuộc tình nào tôi cũng đều choáng váng như lần đầu tiên bước ra ngoài sân gặp một ngày nắng đẹp!
Phiên bản thử nghiệm diễn đàn Eva
Cơ quan chủ quản: Công ty Cổ phần Quảng cáo Trực tuyến 24H.
Trụ sở: Tầng 12, Tòa nhà Geleximco, 36 Hoàng Cầu, Phường Ô Chợ Dừa, Quận Đống Đa, TP Hà Nội
Tel: (84-4).3.512.1806 và (84-4).3.512.1805 - Fax: (84-4) 3512 1804
VPĐD: Tầng 5 – Toà nhà Hải Âu - 39B Trường Sơn, P2, Q.Tân Bình, TP.Hồ Chí Minh.
Tel: (84-8) 3848 9845 - Fax: (84-8) 3848 6519
Giấy phép số: 403/GP-BC - cấp ngày 29/12/2006
Bộ Văn hóa thông tin - Cục Báo chí
Chịu trách nhiệm xuất bản: Phan Minh Tâm.
® Ghi rõ nguồn "EVA.VN" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này